“Bú đi, lớn mau nhé, bé con của mẹ...!’’. Mắt Trố bú no, ngủ lịm trong lòng mẹ, thỉnh thoảng mơ gì mà chân giật nhẹ. Một vài sợi lông của bé mơ hồ vương giọt sữa mẹ lóng lánh… Giữa buổi trưa mùa thu trong lành nhẹ nhõm, âm thanh nựng nịu nhau của hai mẹ con nhà mèo nghe rõ mồn một, nghe lâu thấy mềm như một bản nhạc êm…”
Mắt Trố đang sống cùng mẹ Miu Nguyễn và gia đình anh Dế ở khu chung cư Rừng Cọ. Mỗi ngày em đều luyện tập thật nghiêm túc các chiêu quan trọng của họ nhà mèo, hay học về cách bày tỏ và kiểm soát cảm xúc, hoặc có khi chỉ đơn giản tận hưởng không gian tĩnh lặng của riêng hai mẹ con. Cho đến khi một biến cố xảy đến khiến Mắt Trố nhận ra, thế giới không phải lúc nào cũng êm êm như những túm lông dịu dàng ở bụng mẹ, cũng chẳng mãi mềm mềm như tấm vải lót ổ của hai mẹ con...
Một câu chuyện ấm áp, duyên dáng, hài hước về thế giới loài mèo và loài người
Ngôn từ phong phú, trong trẻo, giàu chất thơ
Đan cài những phút sâu lắng khiến các em nhỏ bâng khuâng còn người lớn thì lặng ngẫm về ý nghĩa của quá trình trưởng thành.