“Tất nhiên, bao giờ lão ta chả có lý, lão ta là người ngoan đạo, cao thượng mà! Thật là một con người đê tiện và bỉ ổi! Và điều đó, ngoài mình ra, không ai hiểu và sau này cũng sẽ không ai hiểu mà chính mình lại không thể nói ra được. Họ bảo lão ấy là người thông minh, mộ đạo, đức hạnh, hiền lương; nhưng họ không nhìn thấy điều mình đã thấy.
Họ không biết là ròng rã tám năm nay, lão ấy đã áp bức, bóp nghẹt tất cả những gì sống thực trong mình, không bao giờ lão ấy nghĩ mình là một người đàn bà đang sống, mình cần có tình yêu. Họ không biết trong mỗi bước đi, lão đều làm mình khổ nhục và lão mãn nguyện về việc đó. Mình đã chẳng hết sức cố bào chữa cho thái độ cư xử của lão đó sao? Mình đã chẳng cố yêu lão, yêu con mình trong khi mình không thể yêu chồng được nữa đó sao? Nhưng đã đến lúc mình hiểu rằng không thể tự lừa mình được nữa, rằng sống không phải là tội ác, rằng Chúa đã tạo ra mình là người như vậy, mình cần sống và yêu...”
Nhận xét dành cho tác phẩm Anna Karenina
“Anna Karenina không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà còn là một bức tranh cuộc sống vô cùng chân thực.” - MATTHEW ARNOLD, nhà thơ Anh, tác giả Dover Beach, The Scholar-Gipsy
“Tolstoy là tiểu thuyết gia vĩ đại nhất nước Nga... Văn của ông theo kịp nhịp đập cuộc sống của chúng ta, nhân vật của ông dường như hòa nhịp với những con người bách bộ dưới khung cửa sổ nơi ta ngồi đọc sách... Vì thể không có gì ngạc nhiên khi trong bữa trà chiều, những người Nga cao tuổi bàn luận về nhân vật của Tolstoy như nói về những con người có thật, như thể họ từng khiêu vũ cùng Kitty và Anna hay dùng bữa với Oblonsky tại nhà hàng ưa thích của ông ta.” - VLADIMIR NABOKOV, nhà văn Mỹ, tác giả Lolita, Tiếng cười trong bóng tối
“Anna Karenina vượt lên trên mọi băn khoăn của con người về tình yêu và nỗi căm ghét, vượt lên những điều hối tiếc trăn trở, và chỉ đơn giản gửi đến thông điệp: cuộc đời là vậy, hãy biết ơn trước hạnh phúc của mình.” - ANDY REMENTER, The New Yorker