Làm người trưởng thành là cảm giác như thế nào nhỉ?
Có lẽ là ban ngày vẫn cười, vẫn nói, vẫn hoàn thành mọi việc như thể cuộc sống chẳng có gì đáng bận lòng. Chỉ đến khi màn đêm buông xuống, bạn mới lặng lẽ nhận ra hóa ra mình cũng có lúc mỏi mệt đến thế.
Trưởng thành là công việc ngày một nhiều hơn, là những kỳ vọng vô hình đè nặng trên vai, là bạn bè dần có cuộc sống riêng, là tình yêu không còn là tất cả và là những tâm sự chẳng biết nên kể cùng ai.
Nếu bạn cũng đang đi qua những ngày như thế, hãy thử lật mở cuốn tản văn song ngữ Việt - Trung “Thời gian và tôi đều đang tiến về phía trước” của tác giả Phan Quốc Dũng và dịch giả Bùi Nhật Hùng nhé!
Cuốn sách không cố gắng dạy bạn phải sống thế nào. Nó chỉ giống như một người bạn tâm giao thầm lặng luôn sẵn sàng sẻ chia, để bạn hiểu rằng cảm thấy yếu lòng hay đôi lúc cô đơn cũng là một phần rất bình thường của hành trình học cách làm người lớn. Có lẽ, điều tốt nhất chúng ta có thể làm là bước tiếp với nhiều bình thản và dịu dàng hơn dành cho chính mình.
Và rồi, giữa những trang sách ấy, bạn sẽ bắt gặp những câu văn như đang nói hộ lòng mình:
“Lớn rồi mới hiểu mất ngủ không phải vì đêm dài, mà do chẳng có ai để sẻ chia những ấm ức."
“长大后才懂,失眠不是因为夜太长,而是因为没有人可 以分担那些委屈。”
Mỗi trang sách đều như một cái ôm dịu dàng, nhắc bạn rằng ngoài kia vẫn có rất nhiều người từng trải qua những đêm dài giống mình. Từng loay hoay giữa lựa chọn ở lại hay buông bỏ, từng lặng lẽ cất giấu những cảm xúc không biết chia sẻ cùng ai, từng mang trong lòng nỗi áp lực phải chạy thật nhanh để theo kịp thời gian và để kịp yêu thương những người thân khi vẫn còn có thể.
Lật mở từng trang sách, bạn cũng sẽ hiểu rằng thời gian chưa từng dừng lại vì bất kỳ ai. Điều chúng ta có thể làm chỉ là bước cùng nó bằng một trái tim bình thản hơn, bao dung với chính mình nhiều hơn một chút. Và khi khép lại “Thời gian và tôi đều đang tiến về phía trước”, hy vọng bạn sẽ tin rằng những tháng ngày chênh vênh chưa bao giờ là vô nghĩa. Chúng chỉ đang âm thầm đưa bạn đến phiên bản kiên cường và mạnh mẽ của hôm nay, để rồi một ngày nào đó ngoảnh lại, bạn mỉm cười nhận ra: mình có thể bước chậm, nhưng chưa từng ngừng tiến về phía trước.