“Min Ah à, giờ đây bố có thể khóc được rồi."
Thấm thoắt đã hơn mười năm kể từ ngày con rời xa bố mãi mãi.
Thuở ấy bố không biết phải làm sao để kìm được dòng nước mắt và những tiếng nấc nghẹn ngào. Nhưng giờ đây, con là người cho bố biết cái chết không đồng nghĩa với dấu chấm hết. Nước mắt của bố không còn là nước mắt của nỗi buồn, mà là của niềm vui sướng rộn ràng khi đông qua xuân về trên mảnh đất tâm hồn cằn cỗi. Cuốn sách này sẽ thay cho lòng bố, dành tặng con nụ hôn chúc ngủ ngon và lời hứa hẹn về một buổi sớm mai tốt đẹp sẽ tớ