Lối sống không định kiến - Hạnh phúc khi ta ngừng phán xét ra đời từ nhận thức quan trọng này: định kiến không phải là vấn đề của “người khác”, mà tồn tại trong mỗi chúng ta. Mở đầu cuốn sách, tác giả đưa ra một nhận định mang tính “đánh thức”: “Mình không có định kiến” chính là một dạng định kiến. Khi tin rằng mình hoàn toàn khách quan, chúng ta dễ bỏ qua những khuôn mẫu đã hình thành từ trải nghiệm cá nhân, giáo dục, văn hóa và truyền thông.
Cuốn sách vì thế mời gọi người đọc bước vào hành trình đối diện với chính mình. Sách gồm 4 chương, triển khai theo tiến trình từ nhận diện đến thực hành:
- Chương 1 lý giải khái niệm “định kiến vô thức” - những phán đoán và phản ứng tự động của não bộ, giúp con người phản ứng nhanh nhưng cũng dễ hiểu sai và hành xử thiếu công bằng. Định kiến không chỉ tồn tại ở người thiếu hiểu biết, mà cả ở những người có học và thiện chí, nhất là khi xã hội áp đặt các “chuẩn mực” về giới, nghề nghiệp hay thành công.
- Chương 2 mở rộng sang bình diện xã hội, cho thấy định kiến được củng cố bởi cấu trúc xã hội và truyền thông, thể hiện qua bất bình đẳng giới, định kiến nghề nghiệp, bằng cấp, tuổi tác, vùng miền hay ngoại hình. Định kiến vì thế không chỉ là sai lệch nhận thức, mà là rào cản thực sự đối với công bằng và phát triển.
- Chương 3 đi sâu vào đời sống gia đình và các mối quan hệ thân thiết, nơi định kiến thường tinh vi nhất: khuôn mẫu giới, áp lực làm cha mẹ, khác biệt thế hệ.
- Chương 4 gợi ý những cách thực hành để từng bước thoát khỏi định kiến: mở rộng trải nghiệm, lắng nghe nhiều hơn, chấp nhận sự đa dạng và khả năng mình có thể sai. Theo tác giả, thoát khỏi định kiến không nhằm trở nên “đúng đắn” hơn, mà để sống tự do và nhân ái hơn.