Đông Dương chánh trị địa chí tập biên là một tác phẩm ngắn gọn, súc tích, rõ ràng cách tổ chức hành chánh, chức năng và quyền hạn của quan chức, quy hoạch, nghị định quan trọng đối với việc tiến hành các chánh sách mang tính hành chánh của các xứ. Quyển sách này giúp cho người đọc nắm bắt nhanh được quy mô của nước Pháp ở Đông Dương, không chỉ ở thời điểm nó ra đời, mà còn giúp ích cho giới nghiên cứu lịch sử xã hội Việt Nam đầu thế kỷ 20, ngay sau khi nước Việt Nam rơi vào tay người Pháp. Tập sách nhỏ này có chức năng như một cuốn cẩm nang, đồng thời cũng là một văn bản hợp thức hóa, mang tính tuyên bố đối với chính sách cai trị của Pháp đối với các xứ trong khu vực gọi là Đông Dương (Indochine).
Quyển sách là một minh chứng cho dấu vết khai thác thuộc địa theo kiểu nửa bản địa hóa, nửa thực dân hóa. Người Pháp xác lập cơ cấu quản lý dựa trên nền tảng cơ chế tổ chức văn hóa - xã hội truyền thống Việt Nam, đối với từng vùng, bằng tư cách của mình là thuộc địa hay bảo hộ, người Pháp uyển chuyển đặt ách cai trị lên mỗi khu vực, hệ thống quản lý làng, xã truyền thống vẫn được giữ để làm công cụ khai thác cai trị cho Pháp.