Cuộc sống tưởng như trong mơ của chàng designer Tạ Quốc Kỳ Nam bỗng trở thành ác mộng. Sức khỏe lao dốc vì bệnh tật. Công việc liên tiếp gặp biến cố. Những cơn lo âu cùng bí mật giấu kín nhiều năm với gia đình trở thành sức ép không thể chịu đựng. Những hào quang tuổi trẻ vốn là lớp vỏ bảo vệ chắp vá cho cái tôi sợ hãi, dễ tổn thương, đã không còn nữa.
Từng bước một, chàng trai vừa bước qua tuổi 30 học cách đối diện với chính mình, tháo bỏ từng lớp mặt nạ để nhìn sâu vào những tổn thương thơ ấu, nỗi sợ bị chối bỏ, những cơn khủng hoảng về danh tính mà trước đây chỉ biết trốn chạy.
Bám váy mẹ là những trang viết chân thành, đôi lúc trần trụi, về hành trình tìm lại chính mình giữa những tháng ngày tăm tối nhất. Bởi ta đâu chỉ gặp nhau trong những yên vui ở đời.
“Biển lặng. Sóng êm. Nắng hào sảng tuôn rót lên tôi ấm sực, bắt tôi phải cảm nhận sự sống mạnh mẽ. Xa xa là núi. Là ngàn cây. Là tượng Phật. Tôi ngồi xuống cát, lặng ngắm cảnh vật. Tôi ở lại với mình. Khoan khoái, dễ chịu. Những cân nhắc, suy tính tạm để sau đầu. Tôi thấy có một tình yêu trong mình. Nhỏ nhẹ. Vững chãi. Theo từng hơi thở lan ra khắp tế bào...”
---
Tạ Quốc Kỳ Nam
Sinh năm 1990
Hiện sống và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh
là tác giả của nhiều bìa sách, quyển sách này lần đầu tiên được là tác giả