Mười tháng sau sự kiện "gây chấn động toàn thành phố Hannou" đó, ngôi nhà của giáo sư tâm thần học Omaezaki - người từng tham gia điều tra vụ án Người Ếch bất ngờ bị đánh bom.
Khi liên hoàn án đẫm máu theo bảng chữ cái tưởng chừng đã ở lại quá khứ, cứ ngỡ mọi chuyện đã hạ màn rồi thì một thi thể mới lại xuất hiện với sự biến thái kinh dị quen thuộc và một mẩu giấy nhắn đặt tại hiện trường mang đậm dấu ấn cá nhân. Người Ếch mang theo nỗi kinh hoàng cho cả thành phố Hannou đã vén màn lên… Ú òa.
Hắn đã trở lại
Vẫn là cái cách quan sát thế giới như một đứa trẻ tò mò.
Vẫn khao khát cái khoái cảm méo mó khi chạm vào ranh giới giữa sống và chết.
Vẫn là những dòng chữ ngây ngô như trẻ con, vẫn là thứ logic méo mó chỉ hắn mới hiểu.
Nhưng lần này, tất cả đã bị đẩy xa hơn, sâu hơn và tàn khốc hơn.
Đối với hắn, “mascot” Người Ếch là một anh hùng, là bản ngã thứ hai, một phiên bản mà bất cứ ai cũng không dám nhìn hắn với sự kì thị và thương hại. Ngày trở lại hắn sẽ tiếp tục giữ lửa cho sứ mệnh gieo rắc kinh hoàng, nhưng chỉ riêng Hannou thôi thì không được.
Xem nào, gọi tên ai bây giờ nhỉ?
Hannou rồi. Vậy giờ thì Kumagaya, Matsudo hay Tokyo đây?
“Hôm nay mình mua pháo trúc. Nó nổ ầm ầm to lắm. Mọi thứ đều tan thành tro hết. Tuyệt thật đấy. Rồi mình nhét pháo vào người con ếch và châm lửa. Con ếch phát nổ như pháo hoa. Mắt con ếch còn dính lên quần áo mình.”