Những dòng thơ buông nhẹ, đạm mà sâu, khó lần ra mấu nối, bởi chúng không theo một logic tự sự hay trữ tình thông thường: có thể gọi đó là chất phiêu của ngôn ngữ thơ ca. Nhật Chiêu giỏi trong biểu đạt cái hỗn mang vô thường ảo diệu của thế giới và của lòng người. Mọc lên từ thổ nhưỡng Việt, thơ ông là lá cành của trầm tư triết học phương Đông, và hoa trái trổ ra ở đó nhờ một tâm hồn thấu cảm. Khởi đi từ tâm thế “nghi lễ”, những bài thơ của Nhật Chiêu đầy ắp biểu tượng, làm thành một tấm thảm tâm tưởng, long lanh các cổ mẫu: nước, suối, mây, rừng, núi mưa, sen, cá, bóng, lụa... Có thể gặp nhiều phép lặp nơi đây, để nhấn một ý niệm, khảm khắc một dáng vẻ, tô đậm một cảm xúc, hay nối lại người xưa.
Đọc Nghìn nghi lễ tình của Nhật Chiêu, từ mở đầu Ngồi trong tĩnh lặng, đến kết thúc Quá giang, có thể thấy tập thơ thấm đẫm tư tưởng Thiền tông. Sẽ hiểu ra nghi lễ không phải là nghi thức bên ngoài, mà là nghi lễ trong lòng người, là con đường tự mình trải nghiệm; là trong thương yêu, luôn đi giữa thiêng liêng. Nằm trong bút pháp ánh trăng, thơ Nhật Chiêu phả một màu dịu dàng huyền ảo lên tâm cảnh và phong cảnh, cho phép ý và lời cất cánh, bay và phiêu giữa muôn trùng. Nhật Chiêu, trên hành trình cùng chữ nghĩa, đã luôn thong dong thả mình theo một dòng trong trẻo, dù khí hậu nhiều lần biến động. Là Song Ngư nhé. Cá thì luôn bơi trong nước, mà cái dòng nước nơi ông sinh thành đã sớm hòa nhập với đại dương.