Thông qua câu chuyện của ba cô bạn thân từ thời đại học, tốt nghiệp ra đi làm rồi kết hôn… “Đời đôi lần lúng túng” thiên hẳn về đề tài “Hôn nhân gia đình” với những trắc trở, đổ vỡ thường thấy. Các nhân vật chính cũng đã trưởng thành, chứ không trẻ như nhiều truyện khác của ông. Từ đó truyền tải thông điệp về sự mạnh mẽ đứng dậy sau biến cố, đổ vỡ và biết trân trọng giá trị bản thân.
“Phụ nữ ai cũng mong được có một tình yêu chân thành và duy nhứt.”
Rằng cuộc đời này quá ngắn, chúng ta đáng được sống vui chứ đừng ngồi chịu đựng hoặc ôm mãi một nỗi đau. Rằng dù đã hiểu không có gì là mãi mãi, mỗi người càng nên vui sống tận tình với cái đang có…
Thông tin tác giả
Sinh ngày 18-10-1951 tại Quảng Ngãi. Có thể nói, thế hệ văn chương phía Nam trưởng thành sau năm 1975, có Nguyễn Đông Thức là “con nhà nòi”. Cha là nhà báo Nguyễn Đức Huy, từng làm chủ bút và cộng tác với các báo như Sài Thành, Sài Gòn Mới..., khi làm thơ ký bút danh Hồng Tiêu (em ruột của nhà thơ Bút Trà Nguyễn Đức Nhuận). Mẹ là nhà văn nổi tiếng Bà Tùng Long, ngoài vài chục tập tiểu thuyết tâm lý xã hội được phụ nữ miền Nam một thời “gối đầu giường”, bà còn được ghi nhận là người tiên phong mở mục “Gỡ rối tơ lòng” trên nhiều tờ báo như Sài Gòn Mới, Tiếng Vang, Phụ Nữ Ngày Mai, Phụ Nữ Diễn Đàn (tương tự chị Thanh Tâm trên báo Phụ Nữ Việt Nam ở ngoài Bắc, chị Hạnh Dung trên báo Phụ Nữ TP.HCM).
Con đường vào văn chương của Nguyễn Đông Thức không vì thế mà thuận lợi hơn người khác, chỉ thuận lợi chăng là cái “năng khiếu” đã ngấm vào máu thịt từ thuở bé và nhất là ý thức về nghề. Tác phẩm đã xuất bản: Ngọc trong đá, Trăm sông về biển, Vĩnh biệt mùa hè, Ngôi sao cô đơn, Như núi như mây (tiểu thuyết), Mưa khuya, Tình yêu thường không dễ hiểu, Mối tình đầu tiên và cuối cùng, Chuyện tình tự kể, Tiên bay về trời, Đời (tập truyện ngắn)..., cùng vài kịch bản sân khấu, điện ảnh. Từng nhận giải thưởng văn học của Hội Nhà văn TP.HCM, tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, báo Sài Gòn Giải Phóng... Suy nghĩ về nghề: “Một nghề chỉ có thể theo với một niềm yêu thích không ngừng. Ngày nào cũng phải viết, ít hay nhiều. Hơn 30 năm theo nghề, tôi vẫn thấy thèm được viết...”.